Chơi non bộ là thú chơi vô cùng tao nhã đối với tất cả những ai có tâm hồn phóng khoáng, biết yêu thiên nhiên, biết hòa mình vào sự sống của tạo vật, biết thưởng thức cái đẹp thuần khiết của cảnh vật xung quanh. Những hòn đá nhỏ dựng lên, điểm xuyến những cây cổ thụ nhỏ nhắn xinh xinh, soi mình trên hồ nước nhỏ, có năm ba con cá vàng, cá bạc nhởn nhơ trước mắt của ông câu cá, ngồi tràm ngâm bên bờ khe suối nhỏm...Đó là hình ảnh của một con người minh triết, hay một người bình thường, muốn tìm cho tâm hồn đôi phút thoải mái, quên đi những vướng bận cuộc đời...
Non bộ là núi giả (giả sơn) kết hợp với không gian, thời gian, sự tích điển tích tạo thành. Nói một cách khác, non bộ là một vùng non nước trời mây thu nhỏ lại, làm cảnh cho con người qua nghệ nhân tái tạo, non bộ còn là một nghệ thuật kiến trúc vừa cổ vừa hiện đại.
Chơi cây cảnh, chơi đá tảng, chơi non bộ, là môn chơi tao nhã, hấp dẫn, từ ngàn xưa của người Việt, kể cả các dân tộc phương đông và ngày nay thú chơi này đã lan rộng sang các nước phương tây.
Non bộ là một trong những thú chơi tao nhã, thể hiện khát vọng được thưởng thức cái đẹp của thiên nhiên mùa xuân, được hoà mình vào nhịp thở của núi rừng cỏ cây, để tinh thần thanh thản hơn trong bộn bề của cuộc sống. Và, cũng khá dày công thì mới có được tác phẩm non bộ như ý.
Công nghiệp hóa và đô thị hoá là một xu thế tất yếu trên thế giới. Tại Việt Nam, hơn 80% người dân vẫn là nông dân. Trong làn sóng đô thị hoá, những nông dân đó trở thành một citizen - cư dân đô thị, đôi khi rất đột ngột! Vì vậy, vấn đề quan trọng ở Việt Nam là tổ chức đô thị hoá như thế nào và ở mức độ nào là hợp lý, để cho các vùng nông thôn truyền thống được phát triển có định hướng, hài hoà mà không bị tình trạng “cưỡng bức đô thị hoá”!
Từ bao đời nay, mỗi người Việt đều coi mái đình, cây đa như một biểu tượng của làng quê truyền thống. Y’ nghĩa biểu tượng đầu tiên của cây đa là sự trường tồn, sức sống dẻo dai. Không phải ngẫu nhiên mà những bậc cao niên, những người đã có nhiều thành tựu ở một lĩnh vực nào đó thường được đồng nghiệp và xã hội coi là "cây đa, cây đề", biểu tượng cho sức làm việc quên mình, dẻo dai, cho sự tích lũy kiến thức phong phú.
Có lẽ nói đến văn hoá làng, một nét văn hoá của nông thôn Việt Nam, chúng ta liên tưởng ngay tới những hình ảnh rất đặc trưng, làm nên biểu tượng của làng quê. Đó là những hình ảnh của "cây đa, bến nước, sân đình, bụi tre, vườn cây, ao cá...".
Bạn đừng nghĩ Kiến trúc xanh là mái nhà tranh trong vườn cây xanh mướt. Kiến trúc xanh quan tâm đến vấn đề lớn hơn là công trình sẽ được thiết kế ra sao để: Tiêu tốn năng lượng ít nhất; Tận dụng được tối đa nguồn năng lượng thiên nhiên; Thân thiện với môi trường. Ðừng nghĩ “xanh” là hoàn toàn không cần dùng đến máy lạnh, mà là cách nhiệt tốt, che chắn nắng tốt” để máy lạnh hoạt động thấp mà hiệu quả cao. Xanh cũng không phải là không dùng kính (vì kính giúp đưa ánh sáng vào nhà giảm chi phí chiếu sáng) nhưng phải dùng kính hai lớp, phản quang, cách nhiệt, cách âm, chống ồn…